MŨ ĐỎ T̀NH THÂM
Viết cho cố Trung Sĩ I Mũ Đỏ NGUYỄN HOÀI THANH thuộc ĐĐ 82 /TĐ 8 ND.
NGUYỄN HOÀI THANH thương mến!
Mùa hè năm 1974, đoàn xe chở bọn ḿnh ra phi trưởng TÂN SƠN NHẤT, từ đây đơn vị ḿnh rời hậu cứ để tham dự cuộc hành quân giải vây quận THƯỜNG ĐỨC thuộc tỉnh Quảng Nam. Phi cơ C130 chở đơn vị đáp xuống phi trường Đà Nẵng, đoàn xe GMC nối dài rời thành phố Đà Nẵng dưới ánh nắng vàng chan ḥa, b́nh minh vừa ló rạng, cây cỏ vẫn c̣n đọng những giọt sương mai óng ánh, đoàn xe đưa bọn ḿnh đến gần địa điểm hành quân, người dân bản xứ đứng hai bên đường vẩy tay chào đón đoàn quân trở về xóm làng. Ḷng tụi ḿnh rộn ră vui theo, tao nghe đâu đây giọng hát quen thuộc :
�Anh về qua xóm nhỏ
Em chờ dưới bóng dừa�
Làng Hà Nha, một ngôi làng nhỏ nằm dưới chân đồi 52 cách quận Thượng Đức 5 cây số về hứng đông bắc, làng bị Việt Cộng chiếm đóng đă nhiều ngày rồi. Đại đội 82 dưới sự chỉ huy của Trung úy Đỗ Việt Hùng Đại Đội Trưởng, lệnh của Thiếu Tá Nguyễn Quang Vân TĐT Tiểu Đoàn 8 Nhảy Dù là, ĐĐ 82 phải giải vây cho bằng được mục tiêu nầy. Ngôi làng nhỏ nằm bên gịng sông khô nước v́ sức nóng của miền trung nước Việt, Thiếu úy Nguyễn Phước Bảo Huệ Trung Đội Trưởng trung đội 2 được chỉ thị thi hành. Làng được mang tên từ thời xa xưa làng HÀ NHA, Với chức vụ Tiểu Đội Trưởng tiểu đội khinh binh, mầy đă chiến đấu quyết liệt, cố chiếm cho bằng được ngôi làng nầy, mong đem lại thanh b́nh cho người dân bản xứ, với quyết tâm chiến đấu không sờn ḷng những tiếng hô xung phong át tiếng súng trong khói lửa mịt mùng, tiểu đội của mầy với lối đánh thần tốc cố hữu của binh chủng, đă chiếm xong ngôi làng trong chớp nhoáng.
Cách làng Hà Nha không xa về hướng tây là ngọn đồi 52, xa xa về hứơng tây bắc là đỉnh đồi 1062 Việt Cộng dùng hai điểm cao nầy để bắn những trái đạn súng cối 82 ly vào làng, và tiểu đội của mầy lại được lệnh chiếm ngọn đồi 52 , mầy đă thi hành lệnh trên một cách tuyệt hảo; Ngọn đồi 52 cũng đă chiếm xong, nhưng Việt Cộng cũng không vừa, chúng tập trung lực lượng bao vây chặt ngọn đồi, chúng quyết phản công để chiếm lại bằng mọi giá. Thiếu úy Nguyễn Phước Bảo Huệ phải xin pháo binh tác xạ ngay sát tuyến đầu để chận sức phản công của địch. Một khi người lính Nhảy Dù đă bảo vệ ngọn đồi nầy th́ c̣n lâu Việt Cộng mới lấy lại được? Nhưng mầy đả không c̣n nữa, bạn bè thương tiếc mầy, một người bạn trẻ vui tính, dễ thương, mang tên NGUYỄN HOÀI THANH đă đền xong nợ nước. Thằng Cứ ôm xác mầy khóc ngất, trời đất như đảo lộn, chung quanh bạn bè cũng rơi lệ theo tiếng khóc nức nở của thằng Cứ, lằn đạn của địch vẫn đan kín chung quanh, tao th́ đứng lặng yên, và tự hỏi mầy đă ra đi thật rồi sao? Bạn bè c̣n quanh đây, mùi bia đêm hôm nào mà mầy, tao, thằng Hạnh mập, thằng Đạo đen, thằng Huấn x́ ke, thằng Hào lé, thằng Mạc, thằng Trung, v.v bọn ḿnh đă một đêm say lúy túy. Mầy c̣n nhớ không ? Đêm đó thằng Cứ muốn mầy găy tay để mầy ở lại hậu cứ lo việc cưới vợ, lay hoay làm sao đấy hắn đập vào tay mầy một cây gỗ 4X4, tay găy đâu không thấy, nhưng báo hại mầy phải lên đường hành quân với bàn tay sưng vù. Cô Mừng, người yêu 8 năm của mầy vẩy tay tiển đưa mầy, tao thấy trên bờ mi đẹp tuyệt vời chợt những giọt lệ tuông trào, h́nh như cái điềm báo trước là mầy vĩnh viễn ở lại với núi sông, mầy đă làm tṛn bổn phận của một công dân nước Việt. Máu của mầy đổ ra cho bạn bè được sống, máu của mầy đă góp vào sự kính nể của người dân hôm nay, họ có cái nh́n thật là tốt đẹp đối với GĐMĐ Việt Nam nói riêng và Quân Đội Việt Nam Cộng Ḥa nói chung.
Tao c̣n nhớ mầy về tŕnh diện TĐ8ND từ ngày đầu của năm 1969, tăng cường hành quân ở căn cứ JOAN một trong những căn cứ hỏa lực quan trọng ở tỉnh Phước Long, mầy về với đơn vị, đơn vị như vui lên khi những câu chuyện nhỏ dễ thương mà mầy đă làm cho tụi tao không thể quên mầy được, cũng có lần tụi tao phải cười đến quẹo cả lưỡi, bây giờ dù đă hơn 30 mươi năm qua, khi anh em TĐ8ND có dip gặp lại nhau, nhắc về mầy đứa nào cũng thấy bùi ngùi. Nhớ lại năm 1972 khi đơn vị hành quân tiếp viện cho Tỉnh B́nh Long (AN LỘC) dưới làn mưa pháo của địch mầy anh dũng như con thoi xông pha dưới tầm đạn của quân thù, cơng những bạn bè đă bị thương đưa đến băi trực thăng di tản khỏi vùng khói lửa, trong đó có tao, mầy coi mạng sống của mầy như cỏ rác hầu bảo vệ cho đồng đội. Thấy mầy nhanh nhẹn nên đơn vị giao cho mầy giữ an ninh băi tiếp tế cho An Lộc, với trách nhiệm mới đầy khó khăn nầy, mầy đă giữ được lương thực không chỉ cho đơn vị ḿnh mà c̣n cho các đơn vị khác nữa, mầy đă nh́n thấy tinh thần chiến đấu của đơn vị và các đơn vị bạn sẽ vững chắc nếu khu tiếp tế được bảo toàn. Mầy đă chứng minh cho anh em đồng đội thấy cái hùng của một Nguyễn Hoài Thanh, diệt chiến xa địch ngay tại khu băi đáp của chiến trường nẩy lửa B́nh Long. An Lộc tạm giải quyết xong, đơn vị ḿnh được về lại hậu cứ nghỉ vài ngày, tao nh́n mầy mà không nhận ra, râu tóc ra quá dài mà chẳng ai để ư tới, mầy ôm Cô Mừng người yêu của mầy mà tao cứ tưởng là ông lăo nào chứ? Mầy c̣n nhớ không? Cái cô Mừng mà mầy yêu tha thiết đó đă là cái cớ để bọn tao hành hạ mầy nhiều phen.
Đơn vị chưa nghỉ ngơi được bao lâu th́ những anh hùng Mũ Đỏ lại được lệnh tiếp tục lên đường hành quân tiếp viện cho Vùng 1 Chiến Thuật. Cổ Thành Quảng Trị bị bọn Việt cộng chiếm đóng đă nấy tháng nay rồi, cùng với nhiều đơn vị khác TĐ8ND được điều động tiến chiếm căn cứ NANCY một căn cứ quân sự nằm về hướng tây bắc của gịng sông MỸ CHÁNH. Đêm đó trới tối đen đền nỗi không nh́n rơ trăng sao, đơn vị ḿnh được lệnh vượt sông Mỹ Chánh để âm thần tiến sâu vào ḷng đất địch. Với cương vị là một tiểu đội trưởng khinh binh, một lần nữa mầy đă chứng tỏ cho đồng đội thấy được cái can đảm của một người lính Nhảy Dù, khi mầy tràn vào vùng đất địch như một hung thần. Bắc quân đă phải tháo chạy khi gặp phải sức công phá hào hùng của những chiến binh trót mang trong người ḍng máu Thiên Thần Mũ Đỏ. Cuối cùng th́ mầy là người đầu tiên đặt chân lên được căn cứ NANCY.
Ngày hôm sau đơn vị ḿnh lại được lệnh tiếp tục tiến chiếm căn cứ BARBARA. Căn cứ BABARA cách căn cứ NANCY độ 10 cây số, nằm về hướng tây nam của Cổ Thành Quảng Trị, thật là vạn nan khi nh́n đồi núi chập chùng của dăy Trường Sơn sâu thẳm. Tao c̣n nhớ trong một thung lũng nhỏ nằm giữa hai ngọn đồi nhiều cây Sim, mà một Nhạc Sĩ nào đó đă phổ lên một ca khúc năo nùng �những đồi hoa sim� mặt trời vào buổi chiều ánh nắng trải dài trên dăy đồi tím trông buồn lạ lùng. Và cứ mỗi lần bọn ḿnh có cảm giác như vậy, là y như rằng những trận đánh ác liệt với giặc sẽ tiếp theo đó không lâu.
Trung Úy Trần Cao Khoan xử lư thường vụ chức vụ Đại Đội Trưởng ĐĐ 82 ND lúc đó ông cũng có cảm nhận như bọn ḿnh, nên ông cho Đại Đội ngụy trang kín đáo ẩn dưới triền đồi qua đêm, nhưng rồi cũng không tránh khỏi sự tấn công của địch. Cộng quân đă đưa một tiểu đoàn thiện chiến với nhiều đơn vị pháo của chúng yểm trợ, cố ư diệt gọn Đại Đội ḿnh. Nhưng chúng đă lầm lớn, khi chúng kéo đến bao vây chúng ta, chúng tưởng rằng chúng ta là những sợi bún thiu chăng? Không, đây là một đoàn quân thiện chiến, can đảm, chưa bao giờ khiếp sợ trườc quân thù, những chiếc phi cơ A7 xuất phát từ Đệ Thất Hạm Đội của Hải Quân Hoa Kỳ có dịp yểm trợ một đơn vị Nhảy Dù thiện chiến, đang bị địch quân tràn ngập, những trái bom lớn được thả sát tuyến, những trái đạn 105 ly được Đại Đội Trưởng Trần Cao Khoan yêu cầu cho tác xạ ngay trên tuyến đầu chúng ta. Đại đội 81 được Đại Úy Trương Ngọc Ni dẫn đầu đi suốt đêm để kịp giải vây cho 82. Trời vừa hừng sáng những chiến binh nhảy dù lại một lần nữa cho cộng quân thấy rằng chúng phải ngă xuống trước sức chiến đấu không bao giờ lùi bước của các anh hùng Mũ Đỏ. Với một trung đội không đủ cấp số Trung Úy Vơ Thế Hùng thuộc trung đội 1 kiêm quyền Đại Đội Phó của ĐĐ81ND, cùng với Thiếu Úy Nguyễn Phước Bảo Huệ Trung Đội Trưởng trung đội 2 của ĐĐ81ND đă kip thời bắt tay với ĐĐ 82 ND phản công lại, các thiên thần Mũ Đỏ lại một lần nữa đưa giặc vào đất chết, tao cũng đă nghe tiếng mầy oang oang hăm dọa quân thù trong đêm tối mịt mùng. Thiếu Úy Thạch nói đùa là đêm hôm qua nghe tiếng thằng Hoài Thanh đ̣i móc mắt Việt Cộng là địch quân đă khiếp vía rồi, chúng đái trong quần là cái chắc, nhiều thằng Việt Cộng tao thấy nó nằm chết, mà quần của nó th́ ướt nhẹp thật vậy đó mầy ?
Kiểm điểm lại những anh em ḿnh, Tiểu Đội của Trung Sĩ Vắng hy sinh mất 5 anh em trong đó có nó. bù lại Việt Cộng cũng đă bỏ lại chiến trường không biết bao nhiêu xác chết mà đếm, đơn vị bắt sống hơn 10 thằng Việt Cộng. Tao hỏi Hạ Sĩ I Tảng, đêm qua đánh đă chứ phải không mầy? hắn nói ĐM bắn giặc đă tay, hy vọng tối nay đánh nữa. Mầy thấy đó những người lính nhảy dù lúc nào cũng coi mạng sống của chính ḿnh như một làn sương nhẹ. Mầy c̣n nhớ hai ngày sau đó đơn vị ḿnh bị ǵ không? Tao nghĩ mầy nhớ.
Đơn vị đă qua khổi đồi Trường Phước chỉ cách căn cứ BARBARA độ vài cây số theo đường chim bay, Trung Tá Văn Bá Ninh, Tiểu Đoàn Trưởng TĐ 8 ND ông hy vọng với sự chiến đấu liên tục và bền bĩ của tất cả các binh sĩ trong tiểu đoàn một ḷng v́ đơn vị, v́ danh dự chung chắc chắn căn cứ BARBARA phải chiếm lại được trong một vài ngày tới. Đêm đó tao mầy, Trung Sĩ I Năm lùn, Thiếu Úy Thạch, Trung Sĩ I Đạo đen, tụi ḿnh chưa ngủ được, đang lo v́ cái lệnh từ cấp trên là phải dứt điểm căn cứ Barbara vào ngày mai, th́ nhận được lệnh phải rút lui ngay v́ mục tiêu mà ḿnh đang ở là điểm dội bom của máy bay B52. Họa vô đơn chí phải không mầy? Mà làm sao bọn ḿnh có thể rút đi được? Trong khi Việt Cộng hàng hàng lớp lớp đang bao vây chúng ta, Đại Đội Trưởng Trần Cao Khoan quyết định sẽ cùng chết với giặc, B52 cứ tự nhiên dội bom trên đầu, lệnh của ông là tất cả anh em tiếp tục đào hố cho thật sâu, càng sâu càng tốt, và khi nghe tiếng phi cơ B52 là tất cả phải xuống hố cá nhân, chúng ta sẽ t́m cái sống trong cái chết, các đơn vị ở xa như Đại Đội 81, Đại đội 84 và bộ chỉ huy tiểu đoàn, cùng nhiều đơn vị khác đă sẵn sàng mặc niệm cho Đại Đội 82 và Đại Đội 83 ND sẽ anh dũng đi vào lịch sử. Tao c̣n nhớ mầy nói là bọn ḿnh đánh nhau với giặc nhiều cách rồi coi cũng nhàm, mà chưa có lần nào được nằm dưới làn bom của B52 , hôm nay nằm thử một lần cho biết. Tao nh́n mầy không biết phải nói ǵ cho đúng, v́ các vị tiền nhân trước khi lên đoạn đầu đài để đền nợ nước, để quê hương được thanh b́nh họ cũng b́nh tĩnh như mày vậy, thế mới biết đân tộc Việt Nam c̣n biết bao anh hùng.
Và những ǵ đến nó đă đến, khi nghe tiếng thét lớn của Đại Đội Trưởng Trần Cao Khoan, Tất cả xuống hầm tức khắc, mầy có nghe ǵ sau đó không? những tiếng bom rơi, bay lẹ trong gió, tạo lên những âm thanh vun vút nghe đến rợn người, rồi ḿnh không c̣n nghe thấy ǵ nữa, chỉ c̣n thấy những ánh chớp ḷe v́ bom nổ. Sau ba đợt bom, tao biết là ḿnh vẫn c̣n sống, việc đầu tiên là tao kiểm điểm lại Tiểu đội của tao, tất cả b́nh an, tao lần qua tuyến của thằng Đạo đen tao thấy cả tuyến của nó cũng ngất ngư như bọn tao, tao phóng đến hầm của ông Đại Đội Trưởng hỏi lớn Trung Úy có sao không? Ông phóng lên liền và nói nhỏ với tao là về vị trí ngay coi chừng địch tấn công, và tiếng mầy lại được dịp la oang oang chửi thề lia lịa. Sáng sớm hôm sau đơn vị ḿnh đươc lệnh lui ra về giữ an ninh cho bộ chỉ huy TĐ, trên đường rút lui ḿnh đi như chỗ không người, mà chỗ không người thiệt, v́ con người đă bị tàn sát trong đêm tối hôm qua, hầu như không c̣n một thằng Cộng Sản nào sống cả. Xác chết nằm la liệc dưới gịng suối, dưới tàn cây, bụi cỏ, chết nghẹn ngào chết không biết tại sao? Chúng chết là v́ chúng ở dưới thung lũng bao vây chúng ta, chúng ta c̣n sống là nhờ chúng ta ở trên đỉnh đồi cao, tối hôm qua mà đơn vị ḿnh nằm ở vị thế đất bằng th́ chắc là đơn vị ḿnh bị xóa sổ rồi ( cảm ơn Thượng Đế, Trời Phật đă cứu đơn vị ḿnh)
Hai ngày sau đơn vị ḿnh lại đụng giặc, tại đây tao bị thương nhẹ nên được ở đàng sau, mầy thấy tao, mầy phán một câu thật vô duyên : Mầy bị gai cào chứ bị thương cái con mẹ ǵ thằng Khỉ Đột? Nhà giàu đứt tay như ăn mày đổ ruột, rồi mầy thảy cho tao 1/2 gói thuốc lá con mèo mầy c̣n nói là mầy ủy lạo cho tao. Ủy lạo cái con khỉ, nh́n bản mặt mầy là tao biết mầy xạo thấy rơ, v́ thuốc con mèo mầy làm ǵ mà có? Khắp đơn vị chỉ có mỗi một ḿnh ông Đại Đội Trưởng là có loại thuốc lá đó thôi, v́ có bà chị tên là Vui, bà chị thương ông Đại Đội Trưởng nên kỳ tiếp tế nào cũng có thuốc lá loại con mèo, bộ mầy biết phép thần thông à? Có lẽ mầy đi gặp ông Đại Đội Trưởng Trần Cao Khoan nói là tao thèm thuốc lá mà không có để hút, nên ông ấy đă đưa cho tao một gói, v́ tao biết là chị Vui có dặn ông ĐĐ Trưởng chia cho tao và thằng Hạnh mập, cũng như thằng Huấn. Lợi dụng dịp may nầy mầy lấy đi mất 1/2 gói chứ ǵ? Thuốc lá mà nằm trên tay thằng khác mầy c̣n dựt được huống chi đă ở trên tay mầy. Ngày hôm sau Đại Đội 84 của Trung Úy Đồng Văn Minh chiếm được đỉnh đồi BARBARA, Thiếu Úy Trần Đ́nh Ngọc lập công đầu trong chiến công lớn nầy, Thiếu Úy Thạch bị thương găy một gị.
Mưa ở Quảng Trị thật là dai dẳng, cơn mưa lớn cứ vô t́nh đổ xuống như thác lũ, làm bước chân của các Thiên Thần Mũ Đỏ ngại ngùng không ít, cơn mưa kéo dài thâu đêm, mầy ngồi đó im ĺm như một pho tượng đồng, mắt nh́n vào màn đêm của dăy trường sơn mịt mùng, sương lạnh xuống thật dày, mầy ngồi đó ôm súng gác quê hương. Tao hỏi mầy sao khuya rồi mà chưa đi ngủ? Mầy nói. "Anh em lúc ban ngày vật lộn với chiến trường có lẽ nhiều thằng đă thấm mệt, tao muốn để tụi nó ngủ thêm ít giờ, tao ngồi đây gác dùm cho bọn nó đến nửa đêm, mầy chưa đi ngủ sao?" Tao cũng như mầy vậy, ngủ làm sao được khi chiến trường ngày càng thêm ác liệt hơn, làm trai thời ly loạn có những lúc ḿnh coi thường mạng sống của chính ḿnh, để đồng đội được an lành, nhưng ít ra trong hôm nay phải được b́nh yên.
Làm lính chiến oai hùng lắm, nhưng cũng nhiều gian lao, và thiệt tḥi, ngoài những bao gạo sấy, những con cá khô, là lương thực nuôi sống bọn ḿnh hàng ngày, bọn ḿnh không có cao lương, mỹ vị, ḿnh chấp nhận cuộc sống đơn sơ, ḿnh trao cho nhau từng mẫu thuốc lá hút dở như truyền cho nhau hơi ấm của cuộc đời, máu của bọn ḿnh đă đổ ra qúa nhiều, đă trải dài trên khắp bốn vùng chiến thuật, trên quê hương dấu yêu nầy, chúng ta hy vọng một ngày mai được thanh b́nh. Mầy chợt thở dài nghĩ đến Trung Sĩ Vắng, và các bạn khác tụi nó đă ngủ yên, đă anh dũng hy sinh cho bạn bè được sống, máu của họ đă góp phần tô điểm những trang sử oai hùng của đơn vị, họ là những anh hùng vô danh, vị quốc vong thân.
Sau chiến thắng ở căn cứ BARBARA, đơn vị ḿnh được tuyên dương trước quân đội, Thiếu Úy Trần Đ́nh Ngọc được thăng cấp Trung Úy tại mặt trận, Trung Úy Đồng Văn Minh cũng được thăng cấp Đại Úy, và Trung Úy Trần Cao Khoan cũng được vinh thăng Đại Úy, dịp nầy tao về trung đội khác. Chuẩn Úy Lê Mậu Sức vừa tăng cường hành quân, Ông Đại Đội Trưởng muốn tao về nắm Tiểu Đội Trưởng tiểu đội khinh binh. Lệnh trên lại điều động bọn ḿnh tham dự chiến trường ở căn cứ Động Ông Đô.
Động Ông Đô (căn cứ hỏa lực Ann) một căn cứ hỏa lực cũ của Sư Đoàn 3 Bộ Binh, do quân đội Hoa Kỳ thiết lập, nay đang là đài quan sát của địch quân, từ đó chúng có thể quan sát tất cả các cuộc chuyển quân của ta, từ Huế ra Quảng Trị, nằm ở một ngọn đồi cao cách ḍng sông Thạch Hản độ 5 cây số về hướng nam, dưới chân núi Động Ông Đô là những đồi núi thấp không cây cao, không bóng mát, đồi núi chạy dài theo dăy trường sơn. Việt Cộng rải rác chiếm các ngọn đồi chung quanh Động Ông Đô, làm thành dăy dài chốt "Kiềng". Lệnh trên là các đơn vị Mũ Đỏ phải chiếm lại cho bằng được các ngọn đồi đó. Mầy c̣n nhớ không? Với vị thế chúng ta ở dưới thấp, như vậy làm sao bọn ḿnh thanh toán mục tiêu giữa ban ngày được? Như vậy là phải đánh giặc vào ban đêm. Đây là cách đánh mới mẻ cũng thú vị, tao c̣n nhớ có một ngọn đồi không cao lắm nhưng Việt Cộng cố thủ đă bao ngày, trung đội của Thiếu Úy Hoàng tấn công nhiều lần nhưng không chiếm được, Thiếu Úy Hoàng đă bị thương trong trận đánh nầy. Đêm đó Đại Úy Trần Cao Khoan gọi tao lên máy, ông nói: Âu Cơ đây 802, (802 là danh hiệu chỉ cho các Ông Đại Đội Trưởng, 801 là Đại Đội Trưởng đại đội 81 và 802 là ông Đại Đội Trưởng đại đội 82 vv) Ông nói: Con nhỏ mà thằng Hoàng (Thiếu Úy Hoàng) chọc nó mấy ngày mà chọc không được, tao nghe nói nó dữ lắm, Mầy có tiếng là chọc gái giỏi, nếu mầy rờ được vú của nó mà nó không tát mầy vỡ mặt th́ tao sẽ cho mầy đi phép 24 giờ, Âu Cơ nghe rơ không trả lời? Âu Cơ tôi nhận rơ 802. Buông máy tuyền tin xuống tao thừ người ra suy nghĩ và mặt có vẻ lo âu, Chuẩn Úy Lê Mậu Sức quyền Trung Đội Trưởng hỏi tao là ông Đại Đội Trưởng nói ǵ vậy? Tao nói ông ra lệnh cho Trung đội ḿnh phải thanh toán mục tiêu mà 2 ngày qua Thiếu Úy Hoàng của trung đội 1 không chiếm được, vậy Chuẩn Úy quyết định ra sao? Chuẩn Úy Lê Mậu Sức hỏi lại tao. Theo Trung Sĩ là ḿnh tấn công như thế nào? Tao nh́n anh Chuẩn Úy trẻ mà suy nghĩ trong ḷng. Cái anh chàng Chuẩn Úy mới ra ḷ nầy có vẻ khôn bỏ mẹ, hắn để ḿnh quyết định, chắc có ư coi thử ḿnh thuộc loại cán bộ có khá không đây? Mà mầy biết là tao và mầy đều thuộc hàng cáo, đâu có dại quyết định một ḿnh. Tao đề nghị mời anh Trung Sĩ I Nguyễn Văn Lời quyền Trung Đội Phó, anh chàng nầy v́ lớn tuổi nên không lẹ như bọn tao và mầy, nhưng anh rất thật thà, điều động anh em rất thận trọng, anh về Tiểu đoàn 8 ND từ một đơn vị khác. Tao nói với Chuẩn Úy Sức là tao sẽ dẫn theo Hạ sĩ I Sang, Binh Nhất Huỳnh Nhật Thanh, Binh Nhất Nguyễn Văn Kháng, Binh Nhất Nguyễn Tến, Hạ Sĩ Nguyễn Văn Tạc, bọn tao sẽ ṃ sang tuyến của địch, hai tiểu đội đại liên do Trung Sĩ I Lời yểm trợ ngang hông. Chuẩn Úy Sức dẫn một tiểu đội theo sau tiểu đội của tao để trám tuyến, nếu tiểu đội của tao chiếm xong mục tiêu. Tất cả trung đội đều nhận rơ lệnh sẽ thi hành vào lúc 2 giờ sáng.
Đă hơn 10 giờ đêm, tao, anh Lời và Chuẩn Úy Lê Mậu Sức cũng như một số anh em trong trung đội c̣n thao thức măi. Làm những người đi góp máu xương, góp mạng sống của chính ḿnh cho đất nước, chúng ta chỉ mong sao thanh b́nh được sớm trở về trên đất nước thân yêu. Chỉ c̣n vài giờ nữa , không biết ai c̣n ai mất? Tao nh́n quanh những khuôn mặt trẻ nhưng đă dầy dạn gió sương của chiến trường, của nắng mưa, qua nhiều ngày dài trong khói lửa thể hiện nét kiêu hùng, họ là những con người sẵn sàng hy sinh v́ tổ quốc. Nơi phố thị bây giờ người dân đang an giấc ngủ say, nhưng chắc cũng có những người mẹ, người cha, người vợ, người t́nh nhỏ, những đứa con thơ có cha đang xông pha ngoài chiến trận, họ đang dâng lời cầu nguyện, họ đang đợi chờ một ngày b́nh yên.
Hai giờ sáng, giờ xuất phát đă bắt đầu, những đứa con cưng của đơn vị, âm thầm ṃ mẫm trong đêm tối mờ mờ ánh trăng, 10 phút sau tiểu đội trừ (Tiểu đội không đủ quân số) của tao đă sát chân đồi, 6 anh em nh́n nhau bằng những ánh mắt ngời sáng xuyên qua những cái gật đầu hứa hẹn cùng một nhịp tim rộn ră. Tao đă nằm săn sàng dưới chân đồi, trên đồi chắc chắn địch đang hờm súng đợi chờ, mục tiêu mà đơn vị quyết tâm phải chiến thắng cho bằng được đêm nay.
Trăng đột nhiên sáng tỏ, trăng vô t́nh lơ lửng trên cao, trăng soi rơ một vùng rộng lớn. Tao không biết làm cách nào để đưa anh em tiến thêm nữa? Đoạn đường xung phong vào mục tiêu ngắn lại càng nhiều càng tốt, tao hiểu rằng đoạn đường xung phong có thu ngắn lại được, th́ máu xương của đồng đội mới đỡ tổn thất. Thằng Huỳnh Nhật Thanh một Khinh Binh giỏi và can trường, hắn chưa bao giờ biết lui bước trước quân thù, hắn được sinh ra ở làng Ḥa Cư thuộc tỉnh B́nh Định, hắn về với đơn vị không lâu, nhưng cái can đảm của hắn trên chiến trường không chê đâu được, chính tao nhiều lần cũng phát khiếp v́ cái can đảm của hắn, hắn cứ nh́n tao đăm đăm, hắn hất hất cái đầu như bực tức, tao nghĩ chắc là hắn đang chưởi thề trong bụng là cái anh chàng Trung Sĩ Nguyễn Đ́nh Cơ nầy sao mà nhát như thỏ đế, đă lên đến đây rồi mà chưa cho xung phong c̣n đợi đến bao giờ? Đợi giặc xơi tái chắc? Tao hiểu tâm trạng của hắn chứ, nhưng hắn có biết đâu xương máu của anh em sẽ đỗ ra phí phạm nếu tao bất cẩn trong lúc nầy, Phải chờ thời cơ, phải tính toán từng bước một, v́ mạng sống của nhiều người trong đó có mạng sống của chính ḿnh, tao biết là thời cơ sẽ đến với anh em, khi trăng bị những áng mây đưa t́nh che lấp.
Nh́n những áng mây trắng bay là là trên đất, núi đồi trường sơn về khuya trời thật lạnh, lạnh buốt xương, lạnh đến run người, tao đang mong một áng mây thấp là đà bay lững lờ đến lả lơi cùng trăng, đó là cơ hội cho các Mũ Đỏ hoàn thành sứ mạng vinh quang này. Một vùng mây trắng lớn đang bay tới, tao mừng như trúng số, phấn khởi trong ḷng, tay rút chốt lựu đạn, đưa cao cho anh em thấy, ra dấu chỉ vùng mây trắng sẽ đến bao trùm ngọn đồi nầy trong vài phút nữa, rồi như nắng hạn gặp mưa. Khi mây trắng vừa phủ kín ngọn đồi là những trái lựu đạn nổ tung, những tiếng hô xung phong áp cả tiếng súng trong đêm tối mịt mùng. V́ bọn ḿnh tấn công bất ngờ nên lũ giặc bung hầm bỏ chạy, làm sao chúng có thể chạy thoát được với Nguyễn Văn Kháng, Huỳnh Nhật Thanh, Nguyễn Sang, Nguyễn Tạc, Nguyễn Tến những chiến binh Nhảy Dù nhanh như cắt, tràn đầy kinh nghiệm chiến trường làm sao chúng thoát cho được? Tiếng súng vừa chấm dứt, mục tiêu đă nằm trong tay bọm ḿnh, tao quay lại đàng sau tính gọi Chuẩn Úy Lê Mậu Sức cho anh em tiểu đội khác trám chỗ hầu tránh sự phản công của địch(cắt đuôi), anh Chuẩn Úy trẻ nầy đă có mặt từ bao giờ, tiểu đội của anh dẫn theo sau cũng đă kịp thời trám tuyến. Tao nh́n anh Chuẩn Úy trẻ cười tươi, thầm nghĩ trong bụng, anh Chuẩn Úy nầy cũng khá đấy chứ không phải tay mơ. Trung Sĩ I Lời cũng đă đưa hai tiểu đội đại liên lên trám tuyến hai bên và lục soát tạm thời, cũng như kiểm điểm lại anh em ai c̣n ai mất. Cảm ơn thượng đế tất cả anh em ḿnh được b́nh an, bên địch có 4 xác chết bỏ lại chúng chết trong hầm v́ lựu đạn. Ngọn đồi kế bên một trung đội của Tiểu Đoàn 6 ND dù hỏi sang: Bác Tám Đó hă? Việt Cộng chết nhiều không? Bên nầy có vài xác chết của Việt Cộng chết hồi chiều. Có muốn dùng không? Tao sợ ông Đại Đội Trưởng Trần Cao Khoan, chê là Việt Cộng có vài thằng mà đạn bắn đến chóng mặt. Tao đề nghị với Chuẩn Úy Sức là qua bên kia kéo mấy cái xác đó về bỏ chung quanh pḥng tuyến để lấy điểm. Sáng hôm sau Đại Đội lên tới, ông Trần Cao Khoan hỏi: "Việt Cộng chết khá nhiều mà chiến lợi phẩm có mấy cây súng quèn à? Xác chết ở đâu mà nhiều quá vậy? " Anh chàng Đại Đội Trưởng nầy cũng thuộc loại "Cáo Già". Tao sợ Chuẩn Úy Sức làm lộ nên nói liền: �Chắc bọn chúng chưa được trang bị đầy đủ," ông cười cười nói: Mầy là thằng ma lanh tao c̣n lạ ǵ mầy chứ? Khai thiệt đi, rồi ông ấy lấy thuốc lá thảy cho tao một gói và nói là, chia cho anh em hút với, anh em ai cũng tưởng là ông Đại Đội Trưởng tốt với tao chứ, nhưng tao biết là không phải vậy, tính của ông ấy tao c̣n lạ ǵ? Cứ mỗi lần đưa thằng nào đi "chết" là ông đều làm như là thương hắn lắm, có lẽ ông đang tính cái ǵ đây? Và sẽ được thấy liền. Ông c̣n đưa tao 1/2 chai Hũ Gia B́ mà ông uống dỡ, một loại rượu uống vào ngọt ngọt nhưng say lúy túy hồi nào không biết, tao hỏi: " Vậy chứ Đại Úy đang tính sai bọn tôi làm cái ǵ nữa đây phải không?" Bị lật tẩy ông cười trừ, tay ông chỉ lên một ngọn đồi cao, ngay sát cạnh căn cứ Ann, trọc lóc không cây, không cỏ, cánh đấy độ 2 cấy số đường chim bay, mà Việt Cộng th́ đi tới đi lui thấy muốn xây xẩm mặt mày. Ông nói: " Tiểu Đoàn lại muốn ḿnh chiếm cái ngọn đồi kia, trong ngày hôm nay phải chiếm cho bằng được." Để tao bảo ông "Tạ Tốn" ra tay trước (ông nầy tên thật là Lê Văn Tốn là Sĩ Quan Đề Lô cho đại đội, anh em mến thương gọi đùa là Tạ Tốn, Tạ Tốn của ông Kim Dung trong truyện kiếm hiệp) ông Tạ Tốn điều khiển từng trái đạn 105 ly rớt xuống mục tiêu, trái th́ trật bên nầy, trái th́ trật bên kia, đỉnh đồi cao ngất thật là khó ḷng mà bắn trúng. Tao đề nghị khi bọn tao c̣n xa xa th́ bắn đạn nổ, nhưng khi tụi tao gần mục tiêu th́ đổi đạn Delay, để tụi tao xung phong. Trở về với anh em và bàn với Chuẩn Úy Sức cách nào để chiếm được ngọn đồi chiến thuật đó trong hôm nay, giữa cái nắng chang chang của xứ Quảng Trị dầu sôi lửa bỏng nầy.
Lệnh là phải thi hành, tao thấy đời anh em chúng ḿnh là một khúc nhạc trường ca lập đi lập lại cùng tông điệu, máu xương đông đội chút nữa đây sẽ đổ xuống, đổ xuống cho quê hương, cho đơn vị, máu của các chiến sĩ Nhảy Dù bất khuất sẽ đổ ra để tô thắm giang sơn gấm vóc, cho nước Việt oai hùng, chiến thắng sẽ được ghi vào quân sử của đơn vị chưa biết lùi bức trước quân thù. Nh́n những ánh mắt can trường của đồng đội, tuổi trẻ hồn nhiên, họ vẫn cười cười nói nói, họ vẫn hát những bản nhạc t́nh quen thuộc, cái chết nếu có đến với họ như một cơn gió thoảng thế thôi. Họ nằm xuống mà ḷng không hề oán trách, máu của họ sẽ thấm sâu vào ḷng đất mẹ, cho mai sau đồng đội được nẩy mần yêu thương nhau. Thằng Trần Văn Chín tự Chín gục (anh chàng nầy khi ngồi gác là ưa ngủ gục nên anh em gọi hắn là Chín gục) Hắn mang cấp bậc Binh nhất, hắn chuyên viên bắn M79, vào lỗ châu mai, vào hầm của địch, hắn hơi lảng tai nên thường không nghe tiếng súng của địch, khi nào có dịp xung phong vào mục tiêu là hắn cứ hiên ngang đi vào mục tiêu, đi như chỗ không người, ngoài ra hắn bắn súng M72 cũng thuộc loại thiện xạ, nên xe tăng của địch, cũng như hầm ẩn núp của Việt Cộng khi mà hắn thấy được th́ đừng ḥng chạy thoát với hắn. Tiến đánh căn cứ này hắn t́nh nguyện đi đầu để khóa các ổ súng lớn của địch, cũng nhờ cái lảng tai của hắn mà nhiều chiến thắng đă đến với đơn vị một cách bất ngờ.
Căn cứ chiến thuật nầy, tuy khó khăn nhưng cũng bị ta chiếm ngay trong ban ngày, nhờ phối hợp pháo binh nhịp nhàng, địch chết vô số kể 37 cây súng của địch được chúng ta lấy. Nhưng Huỳnh Văn Kháng đă ở lại vĩnh viễn nơi đây, hắn đă đền xong nợ nước, đền những ân t́nh đă vay mượn của anh em đồng đội, hắn ra đi thanh thản, nó nằm đó ngủ một giấc ngủ ngàn thu. Poncho cuộn tṛn đời nó như hôm nào mà anh em đă cuộn mầy khi thằng Cứ ôm mầy khóc ngất, tao vuốt mặt nó để tiển đưa, thế là hết, một người bạn nữa đă nằm yên, vĩnh viễn xa cách bạn bè hôm nay, nơi đây đơn vị mất thêm một đồng đội, nơi quê nhà cha mẹ, anh em mất đi một người thân yêu. Tao thầm cầu nguyện cho nó được sớm về với Trời với Phật, và thầm nói với nó, chung quanh đây c̣n bạn hữu, hăy phù hộ cho bạn bè b́nh an. Huỳnh Nhật Thanh lau vội gịng máu chảy trước khi cuộn nó vào poncho mà mắt thằng Thanh đỏ hoe, nó đă khóc thật sự, khóc cho một người bạn đă sát cánh bên nhau trong nhiều ngày qua, từng chia cho nhau những mẫu thuốc lá hút dở, những hạt cơm khô, những kỷ niệm vui buồn trong đời quân ngũ, hắn lật qua, lật lại xác thằng Kháng, hắn gọi lớn, Khánh ơi! dậy đi, dậy đi Kháng? Mầy chết thật rồi sao? Bạn bè c̣n quanh đây sao mầy nằm yên bất động? Người vợ trẻ và đàn con c̣n nhỏ nơi quê nhà c̣n đang trông mầy về để sum hợp. Thế là hết, và mai đây tụi tao cũng không biết phải ra sao? Chuẩn Úy Lê Mậu Sức và Trung Sĩ Nhất Lời cùng một số anh em khác cũng đă bị thương trong trận nầy, họ được di tản khỏi chiến trường. Trung Sỉ I Nguyễn Hữu Đạo lên thay anh Lê Mậu Sức xử lư chức vụ Trung Đội Trưởng.
Mùa hè năm 1973 sau khi hiệp định Balê được kư kết, đơn vị TĐ 8 ND được Sư Đoàn điều động đóng quân ở khoăng 8 cây số về hướng tây bắc quận Phong Điền, thuộc tỉnh Quảng Trị, nơi đây núi đồi không cao, nhưng có những nét đặc thù của quê hương ḿnh là có nhiều cây TRÀM, một loại cây mà người ta đă dùng để nấu dầu tràm thật tốt. Ngoài ra vùng nầy c̣n có những thung lũng đầy tranh săn, một loại cỏ dài và bền bĩ, người dân quê đă dùng loại tranh nầy lợp mái nhà che nắng, che mưa, họ sống đơn giản như bọn ḿnh, cùng với TRANH và TRÀM tao và mầy không thể quên được một thứ cây nữa đó là TRE, mà bọn ḿnh có thời gọi là vùng TRANH, TRE, TRÀM. Vùng Tranh, Tre, Tràm đă ghi vào kư ức của bọn ḿnh những kỷ niện khó quên, những mẫu chuyện vui buồn trong đời lính, trong đó giai thoại của mầy được tụi tao xếp vào hàng cười tuyệt hảo. Tao c̣n nhớ Có một lần mầy bắt chước giọng của ông Thiếu tá Tiểu Đoàn Phó Nguyễn Quang Vân khi ông tập họp tất cả cán bộ để nhắn nhủ anh em phải bảo vệ kỷ luật của đơn vị ông nói:" Các ông đều là cán bộ, cao nhất là Trung úy, nhỏ nhất là Trung sĩ, các ông ăn nhiều hơn lính, các ông lănh lương nhiều hơn lính, các ông ngủ nhiều hơn lính, vậy các ông bảo ông Nhọ Đít (Ông Thượng Sĩ 1 Thọ Trưởng Ban Hỏa Thực TĐ8ND) mua dùm cho các ông mỗi người một cái gương nhỏ bằng ba ngón tay bỏ vừa trong túi áo, mỗi buổi sáng khi các ông thức dậy, sau khi đánh răng, rửa mặt xong, các ông lấy gương ra soi và chỉ tay vào mặt ḿnh nói dùm tôi ba câu như vầy: Câu thứ nhất các ông nói: Mầy già rồi nghe chưa? Câu thứ hai các ông nói: Mầy làm ǵ cho Tiểu Đoàn 8 Nhảy Dù nầy nở mặt nở mày chưa? Câu thứ ba các ông nói: Ngày hôm nay mầy làm cái ǵ cho con cháu ḿnh mai sau được nhờ; rồi các ông bỏ gương trở lại túi áo. Ngày thứ nhất các ông sẽ mắc cỡ khi nói, nhưng qua ngày thứ hai, thứ ba là các ông sẽ quen, làm việc sẽ tốt hơn; cũng như tui, mỗi sáng 6 giờ mà không đi xả là không chịu được". Cả đơn vị cươi lăn, và mầy được dịp bắt chước bằng thích.
Một lần tương tự khi thằng Long hí, từ ngọn đồi cao, nơi mà mầy cùng với những anh em khác như : Hùng sẹo, Bèo ốm, Nguyễn Kha, Trần Dậu đóng ở đó. Từ băi tiếp tế anh chàng Long hí vui mừng mang về cho mầy cánh thư xanh gởi từ Nguyễn Thị Mừng người yêu tha thiết của mầy. Cô Mừng, ba mẹ cô ấy cũng là lính Nhảy Dù, nhà cô nàng ở trong Chợ Sư Đoàn (Chợ Hoàng Hoa Thám) Cô đẹp tuyệt vời nhưng lại chọn mầy làm người yêu trong khi nhiều anh chàng khác cũng đă trồng cây si sâu đến vài thước .
Trung Sĩ, Trung Sĩ Thanh ơi! Tiếng của Long hí vui mừng gọi mầy: �Có thư của cô nào tên là Nguyễn Thị Mừng gởi cho Trung Sĩ đây?" Mầy vui mừng khi đă cầm được lá thư của nàng Mừng trong tay và mầy phán một câu chắc nịch: "Nè nè nè lần sau mà thấy lá thư có tên Nguyễn Thị Mừng gới, mầy phải nói như vậy nha." Dạ thưa cậu có thư của Mợ gởi cho cậu, nếu không là ôm lựu đạn đi kích một ḿnh vào ban đêm đó nha em! Cũng một lần tương tự, chàng Long hí nhớ lời dặn của mầy mang thư về trịnh trọng gọi lớn: "Dạ thưa cậu, có thư của mợ gởi cho cậu đây". Hắn tưởng đâu được mầy khen ngợi, ai dè mầy cũng lại cái giọng kẻ cả. Nè nè, Nè nè lần sau mà thấy lá thư có tên Nguyễn Thị Mừng gởi, mầy phải nói như vậy nha: "Dạ thưa Trung Sĩ có thư của Trung Sĩ phu nhân gởi cho Trung Sĩ," nói sai là bị đ̣n nha em? Thật là khốn khổ cho thằng bé một hôm đă cầm lá thư của Cô Mừng trong tay mà hắn không biết phải gọi mầy là cậu, hay là Trung Sĩ đây? Và gọi là cậu th́ sao? mà gọi Trung Sĩ cũng không ổn. Anh chàng Long mắt nhỏ tí teo nầy mới ra ḷ nên chưa biết là mầy ưa chọc cười tiên hạ. Tao bảo hắn đưa thư đó cho tao, tao đă cầm lá thư của nàng Mừng về ngọn đồi của thằng Cứ và Hạnh mập. Khi biết có thư của cô Mừng gởi cho mầy, là chúng nó mừng như bắt được vàng. Do vậy nên mầy đă gặp sự trả báo, khi thằng Hạnh mập đề nghị: �Bảo thằng Nguyễn Hoài Thanh qua đây nhận thư, và phải mang cafe, thuốc lá đầy đủ để chuộc lại, bằng không th́ coi như vĩnh viễn mầy mất lá thư nầy.
Hoài Thanh, đây Âu Cơ, nghe rơ không trả lời? Mầy nói: "Cậu Thanh đây con, có chuyện ǵ đó"? Dạ thưa cậu có chuyện ǵ đâu? Chỉ có lá thư của cô nào tên là Mừng, Nguyễn Thị Mừng gởi cho cậu, mà bọn nầy muốn uống cafe của cậu nấu, vậy thông báo cho cậu biết, và bọn nầy muốn trong ṿng 5 phút thôi, cậu phải mang cafe và thuốc lá qua đây chuộc lại lá thư, nếu không lá thư nầy sẽ được phổ biến cho đại chúng cùng đọc thế thôi, nhớ là 5 phút đó nhá".
Tụi tao kể cũng ác, 5 phút với khoăng cách phải băng đồi vươt suối, với thân thể ốm yếu như con gái của mày là quá sức ở một đoạn đường như vậy, nhưng như một phép lạ, mầy tŕnh diện tụi tao trên tay đă có sẵn những ǵ tụi tao muốn, nào là cafe, nào là đường và thuốc lá. Mầy nằm dài xuống đất gần như mất hơi v́ phải chạy thục mạng để kịp giờ giao ước, mầy nói:" Dạ thưa mấy ông Kẹ con mang theo đầy đủ cafe, đường và thuốc lá cho mấy ông đây." Tao nói: "Những thứ đó không nấu lên làm sao tụi tao uống được? Ngồi dậy đi, nấu nước pha cafe mời mấy anh uống và hai tay dâng thuốc lá mời các anh cho phải lẽ." Đúng là t́nh yêu thật màu nhiệm, mầy như cái máy làm hết yêu cầu của tụi tao, hèn nào cô Mừng chọn mầy để yêu là phải. T́nh yêu vĩ đại đó chỉ có mầy mới chứng tỏ cho nàng thấy những cái mà trong t́nh yêu phải có, mà mầy th́ trong trường hợp nào cũng có thể chứng minh rằng mầy yêu nàng bằng một tinh yêu tha thiết và tuyệt vời, mầy thường biến những mẫu chuyện nho nhỏ hàng ngày để nuôi sống t́nh yêu của mầy, và cũng không quên tạo cho anh em quanh đây những mẫu chuyện vui cười trong đời lính. Bọn ḿnh, những chiến binh của Sư Đoàn Nhảy Dù ngoài t́nh yêu quê hương, yêu tổ quốc và đồng đội, chúng ta cũng c̣n thể hiện t́nh yêu gia đ́nh và bạn bè. Bỡi vậy nên đă có cái anh nhạc sĩ ǵ đó phổ vào nhạc "yêu Lính Dù như là điếu đổ".
Dạ thưa các ông Kẹ, cafe con nấu xong, mời các ông dùng ạ. Đó, phải vậy mới được chứ! Và khi cầm được lá thư của màng Mừng trong tay, cafe tụi tao chưa kịp uống th́ mầy đă co chân đá tung toé cafe trên tay của tụi tao đi, mày c̣n hăm dọa. Lần sau ông cho các con uống nước đái. Tụi tao th́ cười lăn trong khi mầy th́ chửi như ca, thằng Cứ chơi ác, hắn la lớn: "Chụp hắn lại đè xuống cướp lại lá thư. " Thế là mầy phóng chạy như bay, nh́n cách chạy của mầy tao thấy mầy chạy lẹ hơn các lực sĩ chạy điền kinh nhiều. Cả bọn cười ḅ càng, thằng Hào Lé đang ở trên Tiểu Đoàn hắn làm Âm Thoại Viên, nghe phong phanh chuyện mầy bị tụi tao làm khó, hắn nao nức muốn biết đầu đuôi câu chuyện nên hôm sau hắn hỏi mầy về cái chuyện lá thư, anh chàng đúng là gặp ngày xui bị mầy xơi tái bằng một tràng chửi như hát cải lương, hắn bị lé nên nh́n đời bằng con mắt không đều đặn, mà mầy th́ thuộc loại to mồm hắn gặp khổ là cái chắc.
Đơn vị muốn chọn những anh em khá để thành lập một trung đội đặc biệt, Trung đội được đặt tên là Trung Đội Đa Năng, nghe đâu đây là ư muốn của ông Bạch Long (Danh hiệu của Tướng Lê Quang Lưỡng Tư Lệnh Sư Đoàn Nhảy Dù) Ông Bạch Long vẫn xuống thăm Tiểu Đoàn 8 ND thường xuyên, ngoài việc thăm một đơn vị trực thuộc, ông c̣n có ư thăm L̉ NẤU TRÀM của ông được giao phó cho Trung Tá Đào Thiện Tuyễn, Tiểu Đoàn Trưởng TĐ 8ND đều hành, và binh sĩ Tiểu Đoàn 8 ND được huy động đi chặt cây tràm để cung cấp cho đủ số 15 lit dầu Tràm mỗi ngày. Ngoài cây Tràm ông Bạch Long cũng không quên ra lệnh cho TĐ8ND phá những rừng TRE trong vùng để bán, nghe đâu tiền bán được Tre, dầu Tràm và tranh, sẽ dùng cho qũy xă hội của Sư Đoàn. Tranh săn cũng được Trung Tá Tuyễn ra lệnh cắt để làm nhà, nơi đây đă được cất lên một ngôi Thánh Đường và một ngôi Chùa làm bằng tre và tranh săn, thỉnh thoảng có Cha Tuyên Úy, Linh Mục Vũ Ngọc Đáng đến đây dâng thánh lễ cho đơn vị, cũng như Thầy Tuyên Úy Phật Giáo cũng đến làm lễ cầu siêu cho các Thiên Thần Mũ Đỏ đă nằm xuống v́ nhiệm vụ.
Trung Đội Đa Năng được giao cho Trung Úy Trần Đ́nh Ngọc (người hùng Barbara) làm Trung Đội Trưởng, Thiếu Úy Hùynh Hữu Hạnh làm Trung Đội Phó, tao làm tiểu Đội Trưởng Tiểu Đội 1, Trung Sĩ Nguyễn Văn Tường Tiểu Đội Trưởng Tiểu Đội 2, Trung Sĩ Lữ Mụn Tiểu Đội Trưởng Tiểu Đội 3 và Trung Sĩ Nguyễn Ngọc Tảng, Tiểu Đội Trưởng Tiểu Đội 4. Tao được điều động từ ĐĐ 82 ND đến tăng phái, Thằng Mun x́ dầu và thằng Tường đến từ ĐĐ 81 ND, c̣n lại thằng Tảng cao gị là cán bộ giỏi từ ĐĐ 84 ND. Một khóa huấn luyện cấp tốc 4 tuần lễ được giao cho Lữ Đoàn I ND đảm trách, Trung Đội Đa Năng tŕnh diện LĐIND trong một buổi sáng thật là đẹp trời, Trung Tá Đỉnh Lữ Đoàn Phó chỉ thị cho Đa Năng những ǵ phải làm trong thời gian 4 tuần sắp tới, ông cũng không quên nhắc nhở anh em về kỷ luật của Nhảy Dù đă có từ bao lâu, cũng như hăy mến người và thương yêu đồng đội, ông nói: " Tôi biết chiến trường vẫn chưa kết thúc, trách nhiệm của mỗi người lính Nhảy Dù hôm nay c̣n phải cố gắng thật nhiều, xương máu của anh em sẽ đỏ ra trên khắp nẻo đường đất nước, đê hoàn thành những công tác mà chúng ta được cấp trên giao phó. Tôi không khuyên anh em đánh giặc giỏi, v́ anh em đă là những chiến binh quá xuất xắc trên lĩnh vực nầy, những chiến công lớn mà chính các anh em đă mang về cho đơn vị ḿnh trên mọi chiến trường, tôi hết ḷng khen ngợi. Tôi chỉ nhắc nhở anh em là hăy thương yêu đồng đội ḿnh như chính thương bản thân ḿnh vậy, giúp đễ đồng đội khi cần, dù mai đây xương máu chúng ta có đỏ ra nhiều hơn nữa, hăy nhớ lời tôi hôm nay, là bất cứ trong trường hợp nào cũng phải yêu thương anh em cùng góp máu với ḿnh, giúp đỡ nhau, và coi nhau như t́nh ruột thịt, dù bất cứ ở nơi đâu, bất cư trong hoàng cảnh nao. Anh em có hứa như vậy không?"
Tháng 4 năm 1975 khi Thổng Thống Dương Văn Minh, ra lệnh cho quân đội buông súng không đánh nhau với Việt Cộng nữa, một số lớn anh chị em Mũ Đỏ đă lưu lạc khắp năm châu. Mũ Đỏ Bùi Đức Lạc đă tập hợp được một số nhỏ anh em Nhảy Dù định cư ơ thành phố San Jose thuộc tiểu bang California ngồi lại với nhau, khởi đầu bằng những công việc nhân aí, như t́m mọi cánh giúp đỡ anh chị em Nhảy Dù mới đến định cư tại San Jose, cũng như bảo trợ và giúp đỡ anh chị em Nhảy Dù c̣n bên các trại tị nạn, cũng như tại Việt Nam, do sự bắt đầu như vậy mà GIA Đ̀NH MŨ ĐỎ VIỆT NAM HẢI NGOẠI được thành lập từ đó.
Lời nhắn nhủ: Hăy yêu thương đồng đội mà năm nào anh Trung Tá Đỉnh đă nói, anh em ḿnh hơn 30 mươi năm rồi cũng đă thực hiện, không riêng ǵ TĐ 8 ND mà hầu hết các đơn vị Nhảy Dù khác cũng đă làm như vậy. Từ năm 1975 những anh hùng Mũ Đỏ phút chốc hóa lang thang, những tức tưởi, những nghẹn ngào chồng chất nối lên nhau, trong băo táp của cuộc đổi đời nổi trôi bất đắc dĩ, những Thiên Thần Mũ Đỏ như găy cánh giữa không trung, đang lưu lạc khắp năm châu mặc cho số phần đời đưa đẩy. Số chậm chân c̣n ở lại trên quê hương ḿnh, họ phải vào tù chịu sự trả thù một cách hèn hạ của bọn Cộng Sản, những thất bại hôm nay đâu phải tại bọn ḿnh phải không mầy? Mạng sống của mầy, cộng với mạng sống của nhiều đồng đội khác cũng như máu xương của chiến hữu NHẢY DÙ, chúng ta chưa thất trận, thế mà hôm nay những anh hùng một thời ngang dọc trên khắp nẻo đường đất nước, đang ngơ ngác đứng giữa trời xa trông về cố quận. Số lớn bạn bè sống trên quê hương, có đứa đang ḅ lết giữa phố chợ đông người làm kẻ xin ăn, có đứa đôi chân đă không c̣n, có thằng mù ḷa như thằng Du miên (tên Du nhưng qúa đen nên gọi là Du miên) hắn ṃ mẩm v́ đôi mắt đă không c̣n, đứng khép ḿnh trên bến đ̣ Thủ Thiêm, với cái nón ngửa ra sống nhờ ḷng ông đi qua, bà đi lại, có ai biết được rằng hắn là bạn bè thân thương của chúng ta, là một anh hùng của một thời xa cũ?
Giờ đây những Thiên Thần Mũ Đỏ thuở nào đang lưu lạc khắp năm châu, họ tụ họp lại mỗi năm một lần, địa điểm tổ chức được thay đổi thùy theo nhu cầu. Mục đích là điểm danh lại, thử ai c̣n ai mất, cũng như t́m phương cách giúp đỡ đồng đội nơi quê nhà, và cũng là dịp ḿnh gặp lại bạn bè thân thương đă nhiều năm xa cách. Năm nay 2003 Đại Hội Nhảy Dù được tổ chức tại thành phố Denver thuộc tiểu bang Colorado, dịp nầy tao gặp lại nhiều bạn bè xưa, để tao kể cho mầy nghe.
Thằng Tất hô mà mầy vẫn thường gọi hắn là máy cày, v́ hắn có cái hàm răng không thua máy cày mấy. Thằng nầy th́ tính nào tật nấy vẫn chửi thề lia lịa khi có dịp gặp lại bọn tao là hắn chửi thề như ca vọng cổ, cái giọng già của hắn không khác ǵ giọng vịt cồ. Ngoài hắn, c̣n thêm thằng Nậy lé, thằng nầy gốc dân Quảng Trị nên khi nó nói phải lóng tai nghe mới biết hắn nói ǵ, hắn có diễn phúc là đang sống với hai (2) bà chằng lửa, mà bà nào cũng thương nó cả, c̣n thằng Mụn x́ dầu (Lữ Mụn) th́ luôn luôn t́m hắn để hỏi bí quyết trời cho. Thằng Mụn bây giờ ngoan đạo lắm đó mầy, chuyên môn làm việc trong chùa, có lần hắn dẫn tao vào chùa lễ Phật, thấy hắn lâm râm tụng kinh, đố ai biết được thuở thiếu thời hắn bán trời không mời thiên lôi. Đại Úy Vơ Thế Hùng Đại Đội Trưởng Đại Đội 81 ND mầy c̣n nhớ không? Anh chàng nầy trong trận Thượng Đức khi chiếm xong ngọn đồi chiến lược 1062 anh bị thương nặng, anh đă để lại Thường Đức một con mắt, anh cũng được lũ giặc ưu ái cho gỡ 8 quyển lịch làm quà, anh ra �trường tù� (nhà tù Việt Cộng) với bằng cấp H.O. Anh Nguyễn Phức Bảo Huệ vẫn như ngày nào không khác là bao, anh vẫn cười hề hề thương mến mọi người, hiền c̣n hơn ông Bụt, anh bảo tao cố gắng lên đi Miễu Đ́nh Chùa, (Bút hiệu ngày xưa) về kỳ nầy nhớ viết bài đăng báo MŨ ĐỎ. Tao có nói sẽ viết về mầy, Mũ Đỏ Nguyễn Hoài Thanh để nhắc lại những kỷ niệm xưa v́ bạn bè cũ vẫn thương nhớ mầy, tao thấy h́nh như anh khóc, v́ ngày đó mầy đă nằm xuống để cho anh được b́nh an. Anh Lê Mậu Sức th́ đang làm Chi Hội Trưởng Chi hội Oklahoma, anh chàng thật là nhiều diễn phúc v́ anh chàng có một cô vợ trẻ và đẹp, luôn luôn chia sẽ những ưu tư của chồng, ủng hộ chồng trên mọi công việc có lợi ích cho xă hội. Thằng Mạc mà một thời đă cùng với mầy phá làng phá xóm, phá đến đỗi mà bọn tao cũng phải nhức đầu theo, giờ hắn đang định cư ở Florida. Nghe anh em Nhảy Dù ở tiểu đoàn khác nói là hắn hiền lành, hiền như Masour, tao nghe mà sém té đái ra quần, thằng nầy thuộc loại qủy dữ mà cũng được khen th́ hiền cỡ như Lương Văn Lư (bắc kỳ Lư) chắc là thành ông Kẹ sớm. Bắc kỳ Lư vẫn như ngày nào, hắn mà ghét thằng nào là thằng đó phải khổ v́ sự giả tiếng mấy ông xếp nhà ḿnh ngày xưa, để anh em chạy đụng đầu vào nhau. Có năm nọ khi một số anh chị em thuộc TĐ8ND vừa đến Oklahoma City định cư, một hôm trời vào mùa đông tuyết phủ đầy đường, hắn nối hứng bảo rằng sẽ cho anh Nhúc, mà tụi ḿnh thỉnh thoảng gọi là bố già, chạy ngoài mưa chơi, rồi hắn lấy điện thoại gọi cho bố Nhúc. Hắn giả tiếng ông Trung Tá Đào Thiện Tuyễn, bảo bố Nhúc ra bến xe bus đóng ông ấy, v́ ông vừa mới đến Oklahoma City thăm anh em. Bố Nhúc dạ dạ lia lịa dạ như đại liên bắn, bố Nhúc gọi các nơi hối thúc anh em đi đón ngài Đơn Vị Trưởng cũ. Thế là tất cả anh em ND ở Oklahoma City đều chạy vội đến bến xe bus, chờ hoài không thấy ngài Đơn Vị Trưởng đâu, tao ngồi nghe hắn khịt khịt một hơi trước khi giả tiếng nói của ông TR/Tá Tuyễn, kiểu khịt khịt trước khi nói của ông nếu mà không chính mắt nh́n thấy hắn khịt khịt chắc tao cũng như mấy thằng khác sẽ chạy thục mạng là cái chắc.
Anh em TĐ 8ND mà tao vẫn thường liên lạc hỏi thăm c̣n nhiều lắm, con chim đầu đàn lớn nhất TĐ8ND mà cũng là một đơn vị trưởng giỏi, đó là ĐạiTá Nguyễn Văn Thọ đang ở Úc Châu, ngoài ra c̣n có Đại Tá Văn Bá Ninh, Trung Tá Đào Thiện Tuyễn, Trung Úy Huỳnh Hữu Hạnh, Tr/Ú Trần Văn Nam, Tr/Ú Nguyễn Phước Bảo Huệ, Trung sĩ Nguyễn Ngọc Nhơn, ở California, Trung Tá Nguyễn Văn Thụy, Thiếu Tá Nguyễn Quang Vân, Thiếu Tá Trần Toán, Đại Úy Ngô Huệ, Đại Úy Trọng ban một, Đại Úy Phan Quang Thương, Thượng Sĩ Nhất Nguyễn Thanh Tân tự Tân hèm, và các Mũ Đỏ Ngọc, Hùng, Ngạc, Tùng lùn, Đỗ Xê, đang ở Houston, Texas, Đại Úy Hiệu ơ Washington DC, Th/U Lê Mậu Sức, Th/U Nguyễn Đ́nh Trung, Th/U Hữu, bố Nhúc, Tr/Sĩ Hào lé, Tr/Sĩ Nhất Lư Mụn, Bắc kỳ Lư, Ṭng cao, Tr/Sĩ Tất, Lâm, Tr/Sĩ I Nậy lé, Tr/Sĩ I Mai Lào, Tr/Sĩ Thắng Đen, Đức đen, Thượng Sĩ Dương Văn Lợi, Sắc, Bác Sĩ Cương, đang ở Oklahoma City, Anh Thượng Sĩ Nhất Nguyễn Quốc Vinh, Quát, Tr/ Úy Hoàng Đắc Hùng, ở Wichita, Kansas, Bác Sĩ Trần Văn Hưng, T/Sĩ Mạc ơ Florida, Trung Sĩ Nhất Phùng Văn Phúc, Mừng, anh Của đang ở Minisota, Đại Úy Trần Đ́nh Ngọc, Trung Sĩ I Nguyễn Đ́nh Cơ, Bèo, Mỹ đang ở Dallas, Texas, Trung Sĩ Nhất Thân Văn Sung ơ Denver Colorado, Lư đen hắn ơ ngoài nông trại nuôi gà và c̣n một số lớn anh em nữa ở rải rác khắp Năm Châu mà tao chưa liên lạc được.
Đại hội GĐMĐ Hải Ngoại năm nay các Niên Trưởng hàng Trung cấp về tham dự Đại Hội tao thấy cấp Đại Tá có Đại Tá Nguyễn Thu Lương, Đại Tá Nguyễn Văn Tường, Cha Linh Mục Vũ Ngọc Đáng, Cấp Tướng không thấy ai đến tham dự, nên không khí sinh hoặt cũng không ồn ào như những năm trước, nói chung là đại hội năm nầy có cái không khí thân mật hơn những năm vừa qua nhiều.
Anh em TĐ 8 ND nhớ đến mầy nhiều lắm, hơn 30 mươi năm rồi mà cứ mỗi lần nhắc đến mầy là anh em đều thương tiếc, như vậy phần mầy đă an phận làm tṛn một công dân nước Việt. Máu của mầy đổ ra thấm sâu vào ḍng lịch sử oai hùng của đân tộc Việt Nam, góp phần vào quân sử cho binh chủng Nhảy Dù. Lể truy điệu cho các anh hùng thuộc Sư Đoàn Nhảy Dù đă vị quốc vong thân, được toàn thể Đại Hội và đồng bào nghiên ḿnh mặc niệm, nghi lễ thật là long trọng. Khi đọc lên những hy sinh của các chiến binh Nhảy Dù đă nằm xuống đâu đó trên mảnh đất ông cha, nước mắt tao đă không cầm lại được, tao cảm nhận h́nh như quanh đây ngoài sự hiện diện của mầy, chắc là c̣n rất nhiều những Thiên Thần Mũ Đỏ khác cùng quanh quẩn chung quanh, dưới ánh đèn mờ mờ trong hội trường; phần mặc niệm nữ ca sĩ Phương Dung cất lên tiếng gọi " Hỡi người chiến sĩ Nhảy Dù đă nằm xuống đâu đó trên quê hương". Tim tao như nhói đau khi nghĩ về những bạn hữu hôm nay đă không c̣n. Thanh ơi! Hăy phù hộ cho bọn tao, cho đàn chim Mũ Đỏ đang lưu lạc nơi xứ lạ quê người biết đoàn kết lại với nhau. Xin ghi nhớ rằng, " hôm nay chúng ta đang sống là nhờ sự hy sinh cao quí của những anh em MŨ ĐỎ nằm lại với quê mẹ".
Mũ Đỏ Nguyễn Đ́nh Cơ KBC 3119
Ghi chú: Nhân tiện người viết xin chân thành cảm ơn các bạn trong Tiều Đoàm 8 Nhảy dù đă giúp thêm nhiều dữ kiện chính xác để hoàn thành bài viết nầy, như các Mũ Đỏ: Nguyễn Phước Bảo Huệ, Lê Mậu Sức, Trần Văn Nam, Đỗ Việt Hùng, Lư Mụn.,.